Broadcast!
Hey, guys. Today I’m here to talk about a band I really love: 90’s/early 2000’s psych-electronica duo Broadcast.
Broadcast consisted of multi-instrumentalists Trish Keenan and James Cargill. They formed in 1995 and remained active until Keenan’s tragic death in 2011. The music these two made together is beautiful and uncertain. I’m not a good enough writer to really describe it. Their strange brand of synth-pop is sort of haunting and uncanny, but also comforting and warm. Do you remember those old science VHS tapes that elementary teachers used to play, when they wheeled in the massive television and turned the lights out? A little fuzzy and strange and outdated, but they made you feel happy? That’s kind of what Broadcast’s music feels like.
Of all their albums, 1997’s Work and Non-Work feels least likely to have been made on this planet. Not from any real outer space, though; I think that this album was transmitted from some fake galaxy in an old 1960’s cartoon. “Message from Home” is a perfect example of their lovely, whimsical and distorted sound. In classic Broadcast style, Keenan’s lyrics repeat over and over again while the music shifts subtly beneath them. The real strange part of this song, though, is the end, where the musical motif fades back in with a new, heavenly arrangement of otherworldly synth and choir vocals. “Accidentals”, the band’s debut single, feels like taking an elevator alone from somewhere important to somewhere you’ve never been before. “The Book Lovers” is another gorgeous, bizarre highlight.
The Noise Made by People (2000) and Haha Sound (2003) are both wonderful extensions of the sound Broadcast established with their debut, leaning each time a little further into psychedelia. Sounds come from everywhere; found, synthesized, recycled, acoustic, electronic; and none of them feel distinct from one another. “Before we Begin”, “Man is Not a Bird”, and “Come on, Let’s Go” are some of Broadcast’s best songs, I think.
Maybe my favorite album of theirs though, is 2000’s Tender Buttons. It’s a little graver than their other things, but not without the band’s trademark feeling of wonder. “I Found the F” has some of Trish Keenan’s most serious, unabashedly beautiful lyrics and a semi-gothic synth and drum instrumental. “America’s Boy” is one of their catchiest, most direct tracks. The instrumentals all over this album are unusually skeletal; “Tears in the Typing Pool” consists entirely of a guitar and a weird, rickety organ. Tender Buttons is notably weightier than anything else the band put out. The nostalgia is still there, but as you’re wandering around nice old memories you start to run into some that aren’t so sweet.
There’s not much more I can say, but I hope this has been enough to get you to give Broadcast a listen. I’m very thankful to have their music in my life. And if you’re already a fan, then I’m glad you’re out there.






https://gamebaidoithuong.capital/vi-vn ờ, mình cũng vừa bấm vào thử thôi. Ban đầu nghĩ kiểu trang tổng hợp này hay trình bày lộn xộn, nhưng kéo một lúc thấy bố cục khá gọn, các khối nội dung chia rõ nên mắt bám theo được, đọc lướt tiêu đề là nắm được họ đang nói gì mà không cần mở quá nhiều thứ. Mình không đi sâu, chỉ để ý họ có nhắc nội dung dựa trên khảo sát hơn 10.000 người chơi và còn mô tả là đã trải nghiệm đủ quy trình từ đăng ký tới rút thưởng, nghe ít nhất cũng cho thấy họ chịu khó kiểm tra chứ không viết cho có. Kéo xuống gần cuối thì thấy có…
rikvip tối qua lúc nghỉ tay mình mở ra lướt thử cho biết, kiểu xem họ trình bày thông tin ra sao chứ không có ý “nghiên cứu” gì ghê gớm. Trang nhìn thoáng, nội dung chia thành từng khối riêng nên kéo xuống không bị hoa mắt như đọc bảng thông báo ở chung cư. Mình thấy họ có đoạn giới thiệu nói về cổng game bài đổi thưởng và nhắc chuyện giao dịch an toàn, đọc qua là hiểu họ đang cố làm người dùng bớt lăn tăn (ai cũng ngại mấy khoản nạp rút mà). Thanh menu đặt chỗ dễ nhìn nên chuyển mục khá mượt, không phải dò như tìm điều khiển TV. Nói chung, mấy…
KUWIN hôm bữa mình thấy bạn bè nhắc nhiều quá nên cũng bấm vào coi thử cho biết. Mình chỉ lướt nhanh chứ không ngồi tìm hiểu sâu, chủ yếu xem trang chủ nhìn có dễ chịu không thôi. Cảm giác đầu tiên là giao diện khá thoáng, chữ không bị dày đặc nên nhìn một lúc không mỏi mắt. Nội dung họ chia thành từng khối riêng, kéo xuống là thấy rõ từng phần tách bạch nên không bị rối. Mình có để ý mục nạp rút viết ngắn gọn, bấm vào nhìn như kiểu ưu tiên thao tác nhanh, không bắt đi lòng vòng nhiều bước. Nói chung mới vào vài phút là biết nên nhìn chỗ nào…
8XBET nhìn qua thì mình thấy nó giống mấy trang thông tin giải trí mình hay lướt trước đây, kiểu vào là biết đang đứng ở mục nào chứ không phải mò như đi trong mê cung, nên mình thử đọc vài phút cho vui và cũng hơi bất ngờ vì chữ nghĩa chia khúc rõ ràng, không nhồi một cục dài ngoằng. Mình chỉ liếc phần giới thiệu nền tảng thôi. Có ghi chuyện ra mắt năm 2018 và trụ sở ở Manila, đọc kiểu “à, ít ra họ cũng để thông tin cụ thể cho người mới bớt lăn tăn”. Cuộn xuống cũng mượt. Chuyển mục không cần bấm nhiều. Và mình thích nhất là cái tiêu đề…
LLWIN nằm ngay trên bài “AROMA” với cái tiêu đề “Trang chủ Chính Thức 2026” nhìn hơi kịch tính, nên mình bấm vào cho biết chứ không kỳ vọng gì nhiều. Lướt vài phút thôi mà thấy họ trình bày khá sạch sẽ, chữ không bị nhồi nhét, đọc kiểu đỡ mỏi mắt hơn mấy trang hay nhét banner lung tung. Có một đoạn giới thiệu thương hiệu đặt khá rõ, nói thành lập từ 2012 và nhấn chuyện minh bạch công bằng trong giao dịch, đọc qua là hiểu họ đang muốn trấn an người mới. Menu để lộ thiên nên đổi mục không phải đoán. Cũng có mấy khối tiêu đề kiểu “Giới thiệu chung” và “Top…” tách…